Xót xa nhìn những tư trang

Xót xa nhìn những tư trang còn để lại của ba chiến sĩ PCCC vẫn còn nguyên vẹn ở nơi đó

Những tư trang của của ba chiến sĩ PCCC tại Hà Nội vẫn còn nguyên vẹn, duy chỉ có các anh đã ra đi mãi mãi.
B.àng h.oàng, đ.au x.ót có lẽ là những cụm từ không đủ sức để biểu đạt cho nỗi m.ất mát của người thân cũng như đồng đội của ba chiến sĩ PCCC ra đi khi ứng cứu sự cố xảy ra tại Quan Hoa, Hà Nội. Sống giữa thời bình, tuy nhiên những người chiến sĩ ấy đã phải nằm xuống vì a.n n.guy của người dân. Khi sự cố qua đi, những khó khăn không còn nữa thì cũng chính là lúc các chiến sĩ Đội Cảnh sát PCCC&CNCH Công an quận Cầu Giấy m.ất đi 3 đồng đội, ba người anh em thân thiết.

Ba chiến sĩ đã ra đi khi ứng c.ứu sự cố xảy ra tại Quan Hoa – Hà Nội. (Ảnh: Dân Trí)
Hà Nội năm ấy, có 3 người chiến sĩ ra đi với đôi môi nở nụ cười
Báo An Ninh Thủ Đô đưa tin, vào ngày 1/8 vừa qua, Đội Cảnh sát PCCC&CNCH Công an quận Cầu Giấy – nơi ba chiến sĩ làm việc nhận được 2 tin liên quan đến sự cố và cần được ứng cứu. Nhiệm vụ 1 được hoàn thành một cách nhẹ nhàng như những lần trước đây, cả đoàn ra về trong tâm thế vui vẻ vì đã cống hiến sức trẻ để bảo vệ sự an toàn cho người dân.

Ngay sau khi được thông tin, Đội PCCC đã có mặt tại hiện trường. (Ảnh: TTX)
Tiếp tục đến chiều cùng ngày, Đội lại nhận được thông tin về sự cố tại Quan Hoa, Hà Nội. Như thường lệ, với tác phong nhanh nhẹn, cả đoàn đã cấp tốc chuẩn bị đồ đạc, lên xe đến hiện trường và bắt đầu nhiệm vụ. Trong khí thế hừng hực, sẵn sàng tinh thần để ứng c.ứu và giúp đỡ người dân, các chiến sĩ không ngần ngại lao vào “tâm điểm”. Thế nhưng, không ai biết được rằng đây chính là lần cuối cùng Thượng tá Đặng Anh Quân, Thượng úy Đỗ Đức Việt và hạ sĩ Nguyễn Đình Phúc được thực hiện nhiệm vụ PCCC – một sứ mệnh cao cả của cuộc đời họ.

Chân dung đội trưởng – Thượng uý Đặng Anh Quân. (Ảnh: Báo Nhân Dân)
Nghe diễn biến của sự việc, mọi người khó tránh được sự đ.au l.òng xen lẫn biết ơn khi hay tin trước đó các anh đã cứu thoát 8 người ra khỏi “vùng n.guy hi.ểm”. Lẽ ra, khi quá trình ứng c.ứu kết thúc, cả đoàn sẽ cùng nhau về đơn vị trong sự hạnh phúc vì đã giúp đỡ được người dân. Thế nhưng sự thật lại quá đ.au l.òng, Trung úy Nguyễn Xuân Hải, cán bộ Đội Cảnh sát PCCC&CNCH Công an quận Cầu Giấy nghẹn ngào chia sẻ cùng An Ninh Thủ Đô: “Lúc chúng tôi nhận được nhiệm vụ, anh em còn cười nói vui vẻ lắm nhưng đêm qua trên đường trở về, thứ còn lại chỉ còn là những nỗi đ.au, những cảm xúc lẫn lộn đan xen. Đồng đội của chúng tôi đã n.gã xuống. Vậy là bữa cơm giờ đã thiếu vắng họ rồi…”

Hai chiếc nón là thứ duy nhất còn của ba chiến sĩ sau sự cố nhưng cũng không nguyên vẹn. (Ảnh: An Ninh Thủ Đô)
Những ngày này, trong căn phòng nghỉ ngơi của các chiến sĩ bỗng trở nên trầm mặc, lặng yên, bao trùm bằng một nỗi buồn khó gọi tên. Những người lính ngồi tựa vào tường, ánh mắt hướng về hai chiếc giường kê sát nhau, nơi mà bóng dáng đồng đội đã không còn. Trung Uý Hải cho biết bản thân mình không thể nào quên hình ảnh người chỉ huy dáng người nhỏ nhắn, nhưng luôn hết lòng vì anh em cán bộ chiến sĩ của Thượng uý Đặng Anh Quân.

Đồng đội vẫn hướng về nhau theo cách riêng đặc biệt
Chiếc bàn làm việc của Thượng Uý Quân vẫn đặt ở đó, tươi mới với bình hoa nhỏ. Cùng với đó là chiếc ghế, chiếc bàn thân thuộc nơi đồng đội vẫn thường lui tới. Duy chỉ có người Thượng Uý kính mến đã ra đi mãi mãi. Nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng chứng kiến đồng đội làm nhiệm vụ, Trung Uý Hải không giấu được cảm động, anh kể lại với An Ninh Thủ Đô: “Khi bình dưỡng khí của tôi hết, đồng chí Quân cử tôi ra ngoài làm nhiệm vụ khác. Sau đó đồng chí Quân có xuống cùng những người bị m.ắc k.ẹt bên trong và đó cũng là lần cuối cùng tôi nhìn thấy người chỉ huy của mình”.

Chiếc bàn làm việc của thượng uý Quân. (Ảnh: An Ninh Thủ Đô)
Sau khi được đồng đội khác đưa ra, người chiến sĩ ấy đã ngủ một giấc dài, bỏ lại những nhiệm vụ, những người anh em thân thiết. Đến phút cuối, đôi môi của Thượng Uý Quân vẫn mĩm cười, một nụ cười hiền đến độ đ.au l.òng. Riêng nói về hai chiến sĩ là Thượng úy Đỗ Đức Việt và hạ sĩ Nguyễn Đình Phúc, Trung Uý Hải dành những lời thương mến, xó.t x.a.

Chiếc giường của người lính chỉ huy. (Ảnh: An Ninh Thủ Đô)
“Phúc kể với tôi em đang học Đại học Hà Nội nhưng em vẫn bảo lưu kết quả học tập để tham gia nghĩa vụ Công an. Em bảo em yêu công việc của người lính c.ứu hỏ.a, em muốn trải nghiệm và cống hiến tuổi thanh xuân của mình cho lực lượng”, vị Trung Uý nói cùng An Ninh Thủ Đô. Năm tháng thanh xuân ấy, thay vì chọn ngồi trên ghế giảng đường, hạ sĩ Nguyễn Đình Phúc đã chọn viết nên một trang sử riêng cho chính cuộc đời mình.

Chân dung hạ sĩ Nguyễn Đình Phúc. (Ảnh: Vietnamnet)
“Còn Việt, cậu ấy luôn xung phong trong mọi nhiệm vụ. Tham gia chiến đấu cùng với nhau nhiều nên chúng tôi gắn bó như anh em r.uột t.hịt trong một gia đình vậy. Sáng qua chúng tôi c.ứu được hai người trong một sự cố, nhưng buổi chiều lại không c.ứu được đồng đội mình. Tuổi thanh xuân của các cậu ấy còn dang dở”, vị Trung uý tiếp lời.

Hạ sĩ Việt bên chú cún được giải c.ứu sau sự cố trước đó. (Ảnh: Lao Động)

Những tư trang của chiến sĩ Việt vẫn còn nguyên vẹn, duy chỉ có anh đã ra đi mãi mãi. (Ảnh: An Ninh Thủ Đô)
Tuổi xuân, những ước mơ của 3 người chiến sĩ PCCC đã khép lại theo một cách thật vĩ đại. Họ đã ngã xuống vì dân, vì nước. Như nụ cười cuối cùng của Thượng Uý Quân, 3 chiến sĩ ấy mãi là khúc ca hùng tráng mà mỗi người Việt luôn trân trọng và khắc ghi. Trung uý Hải ngậm ngùi. “Nhiệm vụ còn ở phía trước, và chúng tôi sẽ vẫn tiếp tục chiến đấu vì cuộc sống bình yên của nhân dân”…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *